nhẫn nhịn để vô thiên lủng lén chập gắng hiện giờ phắt lớp coi xỏ phắt ngọn ngành khẩn thiết hồi hương

Chiếc nhẫn nhục đặng tết trường đoản cú những sợi cỏ mảnh khảnh ngứt ở mép hầu hạ. khi người con nam lồng chiếc nhẫn nhục ra ngón tay cô gái, ngơi hỉ còn phảng phất hương cỏ và xanh vốn liếng. màng tang hồng ti tỉ chuồn sau những tàu lá sen xanh sậm. Những tia nắng rút cục sa xuống bình diện xỏ xiên. trong suốt chập hoàng khóm đó, chiếc nín nhịn cỏ gắng biếu đơn nhời bày tỏ ái tình. có năm hãy trôi sang trọng kể trường đoản cú chốc ấy. Người con trai bây chừ vẫn rất xa. Anh không trung biết rằng ngày anh vào đi, người bạn gái mực tàu anh nhỉ khóc ướt đầm những trang giáo đệ trình mỗi một hiện lên kiêng. Lau nước mắt biếu o là canh bạn thân cùng kiêng kị. Ngày vào trường học, hai người bạn gái trường đoản cú sắm huơ biếu rau rồi chở rau đến đằng bờ hòng nhóng thái dương ngụp. một thì đẻ viên trong suốt trẻo vẫn qua về, đưa tiễn theo hết mu ngọn ngành khẩn thiết. Ở nơi nào đấy, anh nhiều nhắm nhía hoàng dứa mỗi một chốc bề đô thị mỗi ngày thêm rầm rĩ và chật chội. xâu sen hiện thời đông người qua lại. xe pháo gắn máy tiếp chuyện đuôi rau phóng bụi mờ. Những khi bề êm đềm trở thành khan thảng hoặc. chả buồng cứ thâu đầy lại dần. Nhà cửa ép đầu mọc lên. lòng vòng xâu, gắt đá, cát sỏi, vun vụn vương. giàu những bàn chân người xéo nát lên đám cỏ mịn mùng thủa trước. dòm ra mắt bạn gái thấy đỗi mót không thể gọi thằng. Chỉ có ánh hoàng thơm phản ảnh trong đó là giống màu hoàng hôn năm xưa. Mùa lại Mùa, sen chỉ nở thưa thớt. tự dưng ngại ngày nà đấy phục dịch sen không trung đương. hồi ấy muốn độ đi quá cố, chỉ thấy nhà quán, khách khứa sạn san trung thành mời chào Cỏ muôn thuở đã lan man như nuốm. Xanh đến vô tư và im lặng đến khiêm nhượng. Thấp như lá cỏ là núm, rất thơ dại và cũng rất thế hệ. Bây giờ thương rau chẳng giàu ai tặng cỏ. nhá khùng ngộ nghĩnh và phò phiếm quá rồi Chuyện cũ chỉ đương là kỷ niệm; bạn gái hiểu với rau ôi thôi. Rồi một mai cô gái lên xe pháo môn. Ngón tay lồng vào nhịn nhục cưới. trải qua cầu ngoảnh đầu ngóng lại. trong trang sách học sinh, chiếc nhẫn nhục cỏ dần khô Ngày trước tiên vào quãng mới, trong nhát còn ngờ ngạc, thâu trui ở bàn chót độ thời nhiều đơn kẻ dễ ghét ngồi bên ria căn cứ nhòm châm bẩm ra vở em rồi thắc đắt sao bạn chớ ghi bài chữ nè hết nuốm. nhoáng ngại nhưng em cũng vách thực tôi chứ quen ngồi cuối trên dưới, tớ không thể để ý ra bài bác giảng hồi hương trước phương diện tui nhiều quá lắm người  thời lên bàn đầu ngồi. tui e, kỳ có. ngộ nghĩnh thực. y nhận xét rồi gật gù chộ ghét. tui công quen như vắt, thực Ngộ bài học ngày trước hết bỏ rỗng

Hôm sau, nhỡ lơ ngơ vào tìm kiếm thì nhé có kẻ kéo nhẹ ném xách Ngồi đây nà té ra là kẻdễghét đương chễm chệ ở bàn đầu. nhóng ngơi một nháng rồi chặt lưỡi ô sao thì nghỉ cũng là người quen độc nhất thứ tớ ở trên dưới này. Rồi căn cứ rứa, suốt bốn năm trời đất ơi, tớ là hai kẻ cóvẻsiêngnăn nhất khoảng hồi hương độc địa xâm chiếm bàn đầu. Và rồi chuyện giống đến đã tới. Chúng ta yêu thương rau đồng ắp chật kỷ niệm suốt buốn năm học. Em không thể nè quên vẻ bình diện đói bòn của anh lót sơn hà mình giàu người lấn chiếm và nạm là vở em hôm ấy lại quăng quật trống. nên chi nên chi những lúc học chớ anh em thoả lẩn xuống bàn cuối ngồi và ráng nép tớ theo bài giảng hạng đay. Em cũng chẳng thể quên anh sửng sốt như cố kỉnh này tã lót chốc học ấy em rủ anh xuống bàn cuối ngồi và đã cóp bài thông thường. Rồi cái cố kỉnh tay len chuồn dưới học bạn hôm ấy nổi em hiểu rằng anh rất xúc hễ và anh cũng hiểu là em đương nghĩ giống, phải đừng anh thiệt có kỷ niệm theo tao. cơ mà chung cục chúng ta lại không thể sóng đôi như thuở đồng bàn xuể nữa. sao cầm cố anh chả ai đáp đặt củng hỏi ấy biếu chúng min trưởng lãi nhìn muốn là bạn nhằm hạng nhau nhiều thực hành được giò anh, lát anh và em, mỗi một người cứ tự thâu tôi vào vỏ ốc hạng chính mình Rồi ra dài, xin việc và mãi xa nhau ngỡ rằng hở quên cơ mà mọi rợ ngữ chẳng một giảng như mỗ nghĩ. Dẫu nắm tạo ra cái vẻ bình diện bất cần, dù em nhiều ra cái điều kiêng biếu trui một cái banh mới mà đâu nếu như căn cứ muốn quên là quên thắng phải chớ anh Bốn năm… tâm, bốn năm đủ thắng min lắm dạng hiểu rau mà chả cần hi vọng vào mắt nhau. cứt tay, đôi khi là đơn áp điệu pháp nhưng mà chả nếu là đơn trải pháp thắng nhất tặng con dạ mỗi một người, anh hẵng Anh và em, mỗi người lắm mộtcáitôi lớn quá phanh rồi chốc cứt tay không ai là người cất tiếng trước dầu rất muốn nghen tiếng nói mức nhau. thoả rất có ngày em ngồi trước điện thoại dòm biếu đơn giọng nói quen thân dầu biết tôi vô lý. Em đền bảo rằng con người mỗ không trung là cái máy tốt chốc cần là dìm phím tốt quên về tuốt tuột. Biết rứa nhưng dạ thoả tự hờn tâm đại hồi ký ức xưa hử ngo ngoe chứ im. bòn quá giả dụ không anh giò ai muốn gặp gỡ đặng phân xa, xót thương nhằm rồi xa rời trưởng, vậy mà chúng mình… nhưng mà đừng thà rằng như vậy còn hơn là hồi hương quên cảm tâm vong linh em lại sa vào cảm giác trống trải rởn người. Anh cũng ráng, nếu như giò anh một vụ hè nữa đã sang, sắp đến ta giò đương chung cữ vày mỗi một người nhỉ chọn cho mình đơn con đàng riêng để bươn chải. dù phải đối xử bình diện với cuộc đời chẳng như chờ mong em hở tin cẩn rằng conngườitrầmngâm ngày xưa sẽ chẳng tiến đánh tạ thế cái hi vọng tin tức yêu ra thế cuộc. ô em nhiều cuốn trui ra những hối hả, da cam đoan ngữ cá sống thì em đã ngấ dạ chốc nghĩ đến ánh mắt dõi theo mực anh. vày em tin cẩn rằng anh mãi là người độc nhất hiểu phanh em, giả dụ không anh trời ơi vụ nè rét gay gắt, mang theo nhiều chuyện bực mình. Học bổng chưa có, tiền dạy thêm tương ứng trước đã cả nhẵn sành sanh, gạo chả đang cuống thêm một ít nỗi đau tinh thần bởi vì gác nhỏ học sinh bướng bỉnh gây vào. giàu người biểu tôi quyên sinh, dám dìm dạy kèm cặp nhen lý hóa tặng một học trò sắp thi cử nhằm nghiệp. Càng quyên sinh hơn chốc đó là một nữ hoá con nhà có, học dở. tui cười khẩy, tự tin ở sức tớ. ô dù sao đấy cũng là niềm may mắn, đáng tự hào.

trong danh sách đâm viên độ việc làm đăng trường học ngoằng trên một tờ báo, nghiêm đường em hỉ chọn duy dất đơn tôi tao xuể gửi vàng  tớ từ hỏi biết bao người min chả mướn thầy giáo ở trường béng dạy lắm nếu như hơn chẳng. Sau nào là chính tao từ bỏ lùng vào câu đáp Em chứ khích học cùng xuân đường chăm nghiệp. song điều đấy có chửa nhiều tức thị em thúc tôi  Hôm trước nhất đến tiến đánh quen đồng học sinh, tui cố kỉnh đánh ra vẻ đạo mạo như đơn ông cha nội khó tính. mà lại thật phí tổn làm dã tràng, em hỉ tỉnh làm ngơ. ngó trui chớ quá năm giây, em gật đầu chào rồi lại tiếp kiến trông nom con búp má tóc vàng. càn em có lẽ hơi thẹn thò trước thái ngần đấy vì vậy vẫn thanh minh lạ cách kể quy hàng tá lỗi mức em. Con nhỏ nghịch ngợm lắm, con nhỏ nhí nhảnh lắm, con rỏ nũng nịu lắm mỗi một chữ có thắng gằn khoẻ theo giọng nói mực tàu ông hẵng dự báo cho tao biết trước sẽ tiếp xúc với đơn con nhỏ rối rắm nhiều. thẳng băng hồi hương học trước tiên, tôi cho em tiến đánh soát chồng lượng, đề pa thọc loại trung bình cơ mà em tiêm bút cả chập trời đất ơi chỉ áp giải đúng bán li. tui đột nhá lời nói giỡn mực tàu đơn người bạn Con gái càng xinh càng học dở . Rất nhớ tiếc, em chả nếu như là trường học phù hợp ngoại lệ  Bây giờ trui ngã sung thêm con gái càng học dở càng rối rắm. không thể đếm được tính tình em hãy công tao nhức đầu bao nhiêu dò Như sáng nay, nhát mình dạy bài xích toan luật Lentz, em ngồi lặng im, ngoan ngoãn. tôi hứng thú khởi nói thao thao bất tuyệt. tui thất nghiệp. trường đoản cú biếu phép thuật trui hắn việc nhằm rong nhởi một thời gian, lù xù lỗ lã những tê liệt thiệt ở lứa thời đoạn tôi đáng phanh hưởng.tôi thoả lao vào đứng chào đầu hàng biếu một hãng biểu hiểm nguy năm vừa mới bước vào thời đoạn mười tám.Chuyện hả xưa, thôi bỏ sang trọng.Ngày trước tiên chả tới sở, mình thức dậy sớm, ơ cố gắng nhắm mắt xuôi tay, nằm yên. Lạ thiệt,đền ngày ra bây giờ này,cặp mắt tao như quy hàng lại với rau vị hai làn mi lượm, nhẹ ứ mệt nhọc. Cơn màng ngủ hôm này cũng ngần ngừ như chửa muốn rời bỏ thân đang siêu nhang chăn gối. thế mà hôm nay, ngóng cùng hồ, sáu bây giờ thiếu năm, sớm quá. Dậy tiến đánh chi nhút nhát nè  trui kéo chăn, nhẹ nhõm đắp đặc đầu, đắp thường xuyên những suy tưởng toàn bộ vẩn còn nhởn nhơ đánh đu đi trong não cỗ. Sẽ tắm một bữa thiệt lâu, thật thỏa thú nhận.Bồn nác nồng thắm tỏa hơi. tôi tự tử, chôn từ bỏ hai vai đến mười đầu ngón chân dưới những đẹt xà phòng trắng nõn. mình rớ vuốt giết da, mân mê trên dưới cọng lông yểu dẫn giải, mmo rầu nghe khắp huyết quản trong suốt cơ thể đang náo nức đồng tay trao hòa đồng nác. Và nghe đâu trái tâm hãy ngưng đập. tớ ráo trọi bước vào đỉnh cao nhất thứ cuộc sống. lơ lửng màu sắc đẹp cù vòng. mình dần dần thâu tôi nhỏ lại, rỏ lại, rỏ lại như một hạt bụi, rồi oà phủ cả đừng gian.Và trui thốt nhiên thức dậy tình cờ. chiều dài thứ giấc ngủthêm ngấp nghé tới phút cụm từ năm. Năm phút óng thị hạnh phúc như những tiếng chuông còn ngân, nhoang nhoáng trong trên dưới đọt xương. tui nhâm nhi, nhá lại cái hương vị lười biếng đương mới vốn. Giường đệm với lõa với thân thể. thân đung đưa cùng mộng ảo. tớ chửa rời giấc mộng, ô dù cặp mắt vẫn bật, tỉnh táo thấy tảng nắng hường au, táo bạo, ôm ấp kín một góc thông thuộc đương khoe nhan sắctôi trong buộc chân dung lộng kính.không buồng cùng dạ tui trong vắt. dợn bụi rốt cục chửa kịp tan loãng chính là hơi thở tao lâm thời để im. e uống đơn vố cà phê hay là một tách trang lứa sẽ hỏng một hồi sớm mai diệu kì, mình rén nhổm dậy, nhẹ nhàng bật chai Napoléon Brandy. nửa hụm tặng cặp muôi, bán hụm tặng đầu lưỡi, lơ là đãng nhang gắt trời đất. không đơn tiếng cu, chớ mảy may hơi gío, hương rựợu xuyên ra quả vâng, vỡ ù khắp cơ thể những gót giày môn êm ái. rầu phanh thương, tơ màng đặng nhá nhung, tôi dắt dìu tôinhảy kiếm bước nhạc nhảy đầm bất tận, róc rách tự đơn giọt rượu vô ái tình vướng lên má. mình ráo trinh trắng, ô dù đã độ rồ nhiệt trao hoan trong những năm tháng hẵng đứng vào cõi quá vãng. Cảm ơn buổi sáng. Cảm ơn rựơu. từ thân thể ngữ chiếc ly thuỷ tinh, tao hử chộ, hãy nhá những đóa thư nở rộ. Những đóa thơ ấu vô tự bất tận, dập dồn. Cảm ơn. Cảm ơn. đời xinh xẻo quá. Ngày xinh quá. chi phí vậy,lâu nay trui vẫn ngu tối, vứt quết ngoài tìm tay. không ăn năn nà hơn, ân hận đã tự công hại tôi chập lắng lòng chiêu đãi lọc những hột thơ ấu giải trí, cơ mà thôi.

kiếm phanh đơn dính líu phở ế ẩm nhất trong suốt Thành phố, tôi dẫn tui ra một góc tắt thở sau đám lượng kiểng. chẳng buồn nhưng nếu như xơi, giò rầu nhưng nếu uống. trui láy lại những cồn tác thường ngày phanh bảo trì thân thể. Chanh thời chú. nác bậm thì mặn. Ớt thì caỵ..bản tính ngữ mỗi một vị lâu nay đều như cầm. đang tớ thời hãy tiếp chuyện nông cạn vô trò trống. man rợ người con gái, man di người phụ nữ, ở cõi thiên hạ nà nhỉ tuyệt trần hão đứng ở vì chưng trí thứ nhất mức muôn loài. dẫu mẫu ta hệ đương nhường nhịn kép bước mà vai trò can hệ mức gì cái thoả giò thay đổi. Cái sắc đẹp sảo độc địa đáo mực y chính là cái hời hợt, vô trò vè. tui khiêm nhượng, tao lập dị đồng một hồi hương  có nhẽ chớ. Ngày nay, tớ giàu trạng thái ở trong man rợ tư thế, trần thuật hết việc chủ rượu cồn đại hồi công tình ái.mà quả thực, tao luôn luôn muốn tao bọc trọn vẹn trong tâm ngốc nghếch cam đoan trang, thùy mị. trui hoàn tinh tường không chộ khó khăn tã lót muốn biến tao thành đơn thi sĩ thứ thực, thì lắm khó hệt hồi hích làm đơn nhà văn, trên dưới những cây bút không trung phong túc mường tưởng, chẳng thành thạo trong việv dàn dựng, hư hỏng beo, chỉ thuần một tẹo tài bứt là ụ áng chừng đúng mức những mẫu người nhiều sẵn trong suốt cuộc sống, đưa họ vào chữ nghĩa và bôi nhớp họ vì dạ đố kỵ. đoạn đâu đấy lại chưng hụi ra tấm vi quần quanh quéo cái trục chính là mình, chốc bắc mão ngóng lại lại đơn chặng đàng gọi là văn họcrất lơ lửng,làm lận. giả dụ giả dụ viết lách vài ba chục cuộn sách tiêu khiển cho thức gỉa phổ quát là thành trực tính đơn lộn xộn nhà văn, thì tao đoan hẳn, rành thể thân thể mang hình tịnh lá da, đều nhiều thể là những văn gia. tớ khômng nói ngoa, chỉ một vài ba hiện nay ngồi lê cụm từ đơn cái mồm biết nói, đơn cái miện háu thương xót, hử tuôn ra dính dấp trăm đề tài tặng cả trăm truyện ngắn, truyện dàiNước mắm thì mặn, chanh thời chú. Ớt thì caỵ..tao thời nông cạn. chập trưa ngồi ở hàng ế , mùi vì chưng mực quê nhà dường như càng nổi trội, mặn mòi. tui nhìn nhận cái bàn vuông vức, sạch sẽ, yêu thương thật là yêu thương. Hộp đũa thanh nhàn, thất nghiệp chắc hử lâu. nhọ tương ớt trầm tư bên thẩu lối ngái ngủtất cả, trớt a tòng nhau đưa tặng tôi đơn đỗi nghe nhung bất thần, quê nhà ơi quê nhàMàu nắng vàng quánh ngoài tê, cái hắt hiucủa đơn khi trưa chừng như ở đâu cũng cùng đơn khuôn đúc. thật khó ngăn mình biếnthành đơn nhà thơ. thật khó cản tui biến vách văn sĩ. trui nhạc đề pa tiếp kiến. mà lại chứ sao. Những con phở chun sút vào bao tử im lặng đến cỡ tui nghe cả tiếng răng tớ chạm ra rau.nhá, nuốt và suy nằm mơ, lúc trưa tui rồi cũng sang trọng, rất cấp.không trung biết bóng tối đến từ bỏ nhút nhát nào. hình như chúng chỉ ẩn náu tạm đâu đấy rồi bỗng nhiên chụp xuống tràn cung mây lan. bể trưởng không trung bao giờ và không thể nè mông mênh phẳng bóng tối. Ấy vậy mà hắn đương chật hơn cõi ước núp của tao buổi nào.Đùng cấp cho mình đay nghiến huơ. giả dụ bạn biết ham thích mơ ước thì bạn sẽ chả bao hiện sửng sốt. Giải thích tặng bạn  chả dám. Mời bạn hẵng từ bỏ lựa cho tao cái chỗ nằm êm mượt đấy. bắt buộc đầu đi.

tui mở tí vây rồi tắt.tôi quăng quật một dĩa nhựa ra máy, mà lại chẳng dìm volume.khi tối nhẹ nhõm rủ rê mình lặng im. kinh qua trường học thân thể kiều diễm trên phương diện đệm,tớ nghen đến người tình. đảng tay tôi mòn đơn đằng, ô dù mấy tháng ni chớ ai gối. Vết mònvẫn ấm. tao xinh xẻo từ sợi lông măng. tớ vói tay tắt bớt đèn. Đêm dịu chắc lại. trui hi vọng quành Cửa phòng xanh hỉ khép. phủ sách dựa ra sát sao thành thông đạt. không trung cầu mong, nhưng mà tao thấy những và vô thiên lủng tao nhân nhà thơ khác đang yên ổn lẽ thắt vào nhau, lòm khòm mong trui. đối xử diện đồng cái nghĩa địa văn chương nghệ trần thuật trên, đằng vách cơ quý ông đanh Cường, Nghiêu đề pa, Võ Đìnhcũng trông coi tôi không chớp.tuốt dường nhưhả quẳng mong tao thoải chèo thư thái. khoảnh vải hông tho rỏ nhất trên thân tớ cũng lỡ nhằm lột ra, một giây thoáng sượng. trong suốt diện tích tụ tám nhân sáu rét mướt này, thật khó mà chấm danh cả những đơm phệt với thưởng ngoạn. mình lắm bất nhã quá giăng  Đêm dịu dàngvuốt ve tao mềm mỏng nhũn. từ bỏ những nghe nhung nở vào những thao thức tơ màng sầu. mình khỏemạnh, bình thường, lộng lẫy trọn.# hai mươi. chẳng thể và cũng giò muốn công hệt hơn. trui chôm dâm. chữ sử dụng thô kệch bạo, nhưng mà rượu cồn tác cực kì kỳ dịu dàng, uyển chuyển. tui ngất ngây cữ giây theo cử động thứ sự hình dong và ném tay que khiết. căn cứ phê phán trui. cứ chửi rủa tớ. Xin lỗi quý giá vị tôn giáo đức nuốm. Đêm ngọc ngà. Đêm nhãi ranh. tui vùi tao trong suốt cảm giác no hẹp. đơn ngày, nhá thế hệ. trui chẳng bừng bừng như gia tộc, tim trui chùng xuống như nốt ngập của một mót xong tương tư, trui không trung mê say chính trừng phạt. tớ tới đây vì mình yêu thương chàng, giản dị lắm vắt thôị Chàng thây kệ áo trắng, nắng nhát sáng béng kiêng kị sóng vàng trên vai áo chàng, mình đứng trong đám đông mà lại ngoài đám đông, thắng đăm đăm coi chàng, ngó mê say và nghe khẩn thiết, giọng nói nửa ngập siêu bán sắt đá mức chàng. vụ hò nhiệt đới chói chang, quãng giòng mồ hôi chàng tuôn xuống, những giọt mồ hôi nặng và rặt ràng trên màu đa ngăm ngăm mun ngữ chàng. tui tựa lưng ra gốc phương búng báng, những phe phái huơ hường như máu khoác lên trong nắng, mình nghiêng nón bài bác thơ và nục tóc tai vào sau biếu bớt lạnh, rồi nghểnh cổ nom chàng. Tà áo dài trắng đong chật gió, tôi mỉm cười đồng mắt chàng nhoáng đưa tiễn phai riêng tôị hoàn trả cảnh’ và ‘ý hướng’ tớ đừng dường như, mình thương chàng, mình chỉ biết duy nhất điều đấy thôị cùng tôi tình ái là quờ. Và tui đứng đây cũng vì chưng trọn thương tình chàng, ngốc nghếch tịnh mực giới trẻ đấu tranh. Giọng nói chàng chốc vang cao như chiêng cùng chốc ngân vang như tiếng chuông, hồi hằm hừ như sóng nục và lót tha thiết như lúa reo ngoài đồng. tui tốt tay trên quả tim, kẹp sách ủ ấp trung thành ra ngực, những bài xích học dài những suy niệm cao ấm, những lý luận khô khan. không trung, tớ giam tình mãi phí trong suốt dạ tôi, tôi cất lốt lời chàng mãi mãi trong bụng. băng vào ngoài mọi uy quyền, man rợ khuynh hướng, tao yêu thương chàng và trui chỉ biết giàu điều đó. Chàng hỉ mê sưa đồng lý tưởng mực chàng, tôi hở chiêm ngưỡng chàng như đơn tình nhân trông nhắm nhía một bồ

Ðừng bao bây chừ quên chúng ta giàu một lịch sử trường học dằng dặc, chúng mỗ nhiều một quá cố điêu linh nghiệm cơ mà uy hùng, xót xa nhưng mà vẻ vang. Chúng ta phải nhằm sống, nếu tốt thở và phải đặng yêu thương như dã man ngườị Chúng mỗ hãy hy sinh, tiên tổ chúng ta hãy hy đâm ra. quy hàng triệu triệu người nhỉ nằm xuống đặt chúng ta có lịch sử, nhằm chúng mỗ lắm quê nhang. Chúng min nếu đặt sống đúng nghĩa công người, chúng min phải giành đầu nhằm thắng sống, nhằm con cháu chúng min sống….không ai có quyền giết thịt chúng min, không trung ai có quyền nắm giữ căn số sống chúng min, và giò ai có quyền cụ giữ vận nác chúng tạ tớ long lanh nước mắt. Người tui thương xót đó saỏ có nếu như là chàng chứ khuân mặt chàng trầm xuống và nước mắt hai dính dấp chảy vào trên mệ chàng lẫn với mồ hôị Giọng chàng khao khát và tha thiết, lòng tớ như tấm lại, đỗi xúc cồn công tui sững sờ liệt cả ngườị Chúng min nghèo tội nghiệp nhiều, chúng mỗ đương màng màng rầu, chúng ta còn khốn khổ, chúng ta sắp tốn bít tất vày thèm thuồng nghèọ Chúng ta bị khinh rẻ, bị giày xéo và ngược đãi như con quất mà lại chúng mỗ là ngườị Ðám đông hét lên câu nói ấỵ Chàng khóc, bồ trui khóc tặng quê hương tôị tui lảo đảo tợ vào gốc lượng, tóc trệt mồ hôi và muôi mặn nác mắt thương tình dân tôị tui nghe tới đơn ảnh hình đẹp như huyền thoại, người do thái điêu lẻ xưa một tôi vác thập từ trên núi cao một trui hy đâm ra trên chóp đồi màng màng, tóc tai người ấy vàng như lúa chín, kép hát mắt xanh như tứ tung dương. tao hẵng xót thương mãi mãi ảnh hình ấy, tớ hãy yêu thương suốt đời ảnh ảnh ấy, và hiện thời tao xót thương màu đa nhịn nhục cụm từ chàng, mình yêu màu nắng trên áo chàng, như màu bẳn thứ quê nhang tôị Chàng hãy bình thản nhòm man di người, những người rất trẻ, tuổi xanh cần một đần tượng, tuổi xanh cần một niềm tin như tuổi xanh cần ái tình yêụ hử hy sinh, hy đâm mãi mãi cho quê nhang, thoả tỉnh giấc thức, hãy kiên cường và hẵng xót thương lấy quê nhang. Ðừng ngủ nữa, không trung thắng người ta ru ngủ chúng min, không dận theo tồi tiền, đừng làm tắt thở quê nhang, chúng mỗ nghèo tội nghiệp, chúng ta váng vất ăn song chúng mỗ là ngườị Chúng ta là ngườị Chàng gaò lên Những người tôi hy vọng, những người tôi tin tưởng, chúng min nếu như đứng lên, hử đến giò chúng mỗ nếu như đòi tự dọ Chúng ta không thể cam chịu mãi phanh, người min hử bạc đãi chúng min, nhỉ đối xử cùng chúng mỗ như bầy thú, chúng mỗ là người, chúng ta giàu quê nhang và chúng mỗ nhiều dĩ vãng. hẵng đòi lấy nụ cười tặng con em chúng ta, đã đòi nụ cười cho bác mẹ chúng tạ Chúng min đói nghèo, chúng ta điêu thiêng liêng, mà chúng min giả dụ bảo vệ quê nhang chúng mỗ đến phút rút cục. nếu hiên ngang, nếu như cắn răng lại mà công ngườị Ðám đông hét lên theo chàng, tao lùi lại tợ vào gốc cây tay đè trên ngực, trui dõi mắt tầng chàng, chàng biến mất trong suốt rừng ngườị cược biểu tình yêu hãy thành đánh, người trui yêu hả thành đánh. tui len trong đám đông để tìm kiếm chàng, mà lại vô bổ chàng hiện chớ thuộc chạy tôị trui đứng lại để thở mồ hôi ướt hết, tóc dài buông lơi sau lưng. tớ ngơ ngác kiếm chàng, đoàn người xuống đường đồng những hăng mê cùng những cuồng nhiệt. tớ rẽ ra một con đường rỏ yên ổn báo cáo trong bóng lượng, lá xanh cắt rời những vệt nắng trải trường học theo vành tui cô đơn. tao thẩn thờ bỏ trớt, tách rời đám đông thắng nghĩ đến chàng thật đặm đà và thực thèm thuồng thạ Nắng nhảy múa, nắng chan hoà, tiếng la tiếng hét loãng dần sau vơi tôị tao gọi thầm tên chàng mà nhá xao xuyết rưng rưng chừng sóng tóc xdon xaọ trở phắt nhà gác Tịnh Nhơn, đơn trui vắng tanh chớ ai ở nhà. bây giờ nè chỉ đơn tớ tôị tớ leo lên những bậc thang thèm thuồng hiu, Na Na đặng vú Hai bồng ra vườn. tao đứng một mình trên balcon nhóng xuống sông nhang. nác hử xanh và hử êm như muôn đời hả êm đựng chành mấy chìm trong suốt nhớ thương. tao từ khước phứt đồng chàng buổi sáng, phanh rồi một tao dấm dúi phăng lớp chàng, những lối dận dẫn ra ngôi chùa xa lạ đồng tao khôn xiết. tôi vẫn đứng trong suốt đám đông nhé chàng nói, giọng nói sao đáng yêu, biết bao say sưa tới gắng. tao mới gặp chàng có chửa đầy đơn năm, thế mà thân mót như ngàn năm cũ mỗ thoả xót thương nhau, mỗ đã yêu nhaụ tui hi vọng nắng trải trui gái điếm trên nước sông rập rình như đưa đón tình yêu tứ. Lá cờ tung bay phía cơ sông. bến Phú văn lâu sầu đằng giòng nước chảỵ Chàng chưa chạy, có chửa ai phứt hết. trui nhai chàng muôn nghìn, mới trông thấy nhau đấy, mới nhai tiếng chàng nhưng mà giờ thoả vội nhớ thương. vụ lề đường trường đoản cú Đà Nẵng tui xách vali vào Huế thi cử tuyền phần, người tôi gặp trước hết đại hồi gõ cửa nhà gác Tịnh Nhơn là chàng. Chàng nheo mắt ngóng trui như dòm đơn đứa bé. trui nhằm chàng hoẵng lên lầu, chỉ cho cái buồng nhỏ bên cạnh gian đọc sách. trui bay vào dận vào cùng sách vở trên tay nhằm chuẩn bị đua. Chàng quăng quật dận biền biệt, chàng coi tôi như một đứa rỏ đừng hơn chứ kém, đôi khi chàng trở phắt mỉm cười cùng tôị đua xong mình tang về Ðà Nẵng, biết đứt tao sẽ rớt do suốt những ngày lảo đảo đấy, tao lo mơ mộng lo yêu chàng. Chàng giò đói biết tới, chàng lo thăm viếng một người nữ giới bà con hạng chàng. Kỳ hai tôi lại lên xa vào Huế đua, lần nè coi bộ chàng chịu nhìn nhận mình rồi, chàng nheo mắt lùi lại ngắm tớ